Triển lãm nhóm “Lãng”
Triển lãm nhóm các tác giả Đặng Hoài Anh, Hoàng Lê Giang, Phạm Tuấn Ngọc, Trần Thắng Nhật, Hoàng Thế Nhiệm, Hoàng Thế Phong, Shing Chan, Tom Hricko, Lâm Xuân Tùng.
LÃNG
Claude Monet từng nói:
“Khi sáng tác,
hãy quên đi tên gọi của vạn vật.
Ngọn cây chỉ là mảng xanh,
căn nhà là điểm hồng,
cánh đồng là dải màu vàng.
Và ta tái hiện,
không phải thế giới trước mắt,
mà thế giới đang hiện ra
trong cảm nhận của mình
về màu sắc và hình khối.”
LÃNG mời bạn bước vào một hành trình tương tự qua con mắt của nhiếp ảnh. Tại đây, những ranh giới về định danh bị xoá nhoà. Hình ảnh trôi qua nhau, chồng lên nhau, tan ra rồi lại kết lại, hư ảo tựa những mảnh ký ức mơ hồ mà ta chẳng thể nắm lấy.
LÃNG được dệt nên bởi sự hội ngộ của các nghệ sĩ: Đặng Hoài Anh, Nguyễn Thành Dũng, Hoàng Lê Giang, Phạm Tuấn Ngọc, Trần Thắng Nhật, Hoàng Thế Nhiệm, Hoàng Thế Phong, Shing Chan, Tom Hricko và Lâm Xuân Tùng. Thông qua những lớp gương phản chiếu, màn sương mù hay những thấu kính mờ đục, hình ảnh trở nên đa tầng và sâu thẳm. Những nhành cây, phiến đá hay mặt nước không còn hiện ra với đường nét rành rọt, mà tan dần thành những dải sắc độ mờ ảo, kéo người xem rời khỏi một điểm nhìn cố định để trôi theo một dòng chảy thị giác phi tuyến tính.
LÃNG không phải là mất đi trí nhớ mà là sự giải phóng thị giác, hay một khoảnh khắc ta cho phép mình được “quên” để nhẹ lòng hơn: quên đi cấu trúc, logic, và những phân loại quen thuộc. Hãy để mình được lạc lối giữa những miền hư thực, để sự lãng đãng đưa ta trôi về những vùng ký ức không tên. Khi đấy, thực tại khẽ lùi xa, và thế giới hiện ra như một giấc mơ dịu dàng, tinh khiết…
LÃNG
Claude Monet once said: “When you go out to paint, try to forget what objects you have before you, a tree, a house, a field or whatever. Merely think here is a little square of blue, here an oblong of pink, here a streak of yellow, and paint it just as it looks to you, the exact color and shape.”
LÃNG invites you into a similar journey through the lens of photography. Here, the boundaries of definition dissolve. Images drift past one another, overlap, disperse, and then reassemble—illusory, like fragments of hazy memories we can never quite grasp.
LÃNG is woven from the convergence of artists: Đặng Hoài Anh, Nguyễn Thành Dũng, Hoàng Lê Giang, Phạm Tuấn Ngọc, Trần Thắng Nhật, Hoàng Thế Nhiệm, Hoàng Thế Phong, Shing Chan, Tom Hricko, and Lâm Xuân Tùng. Through layers of reflection, mist, and clouded lenses, images become multi-layered and profound. Branches, stones, and water surfaces no longer appear with sharp outlines, but dissolve into blurred tonal fields, drawing the viewer away from a fixed vantage point and into a nonlinear visual flow.
LÃNG is not the loss of memory, but a liberation of vision—a moment in which we allow ourselves to “forget” in order to feel lighter: to forget structure, logic, and familiar classifications. Allow yourself to wander among realms of reality and illusion, letting this gentle drift carry you toward nameless memories. Then, reality quietly recedes, and the world reveals itself as a soft, pure dream…